Nhớ!
Ở nơi nào em có biết hay không?
Nơi xa lắm cứ nhớ hoài em đó.
Dòng nhắn tin không phản hồi bày tỏ
Lặng lẽ hoài anh thức suốt canh thâu?
Giờ phút này em đang ở nơi đâu?
Bóng đèn chát sao lạnh lùng thế nhỉ?
Vẩn vơ buồn lòng bâng khuâng suy nghĩ?
Lạnh căn phòng, lạnh tận ở trong tim.
Chắc giờ này Sài Gòn náo nhiệt phải không em?
Đường nhộn nhịp người xe như trẩy hội.
Phố lên đèn đủ mầu trong đêm tối
Nhộn nhịp bước chân rộn rã tiền vui cười.
Phồn hoa lắm những nét mặt xinh tươi
Tung tăng phố Sài Gòn vui náo nức
Bỗng cơn mưa buổi chiều thành oi bức
Có nhớ không Hà Nội chút thu về.
Nhớ tới em hoa sữa lại ngủ mê
Chẳng thơm nữa như lúc mình dạo phố
Hồ tây vắng hàng liễu buồn như muốn đổ
Xuống mặt hồ tan biến những giọt sương
Hồ Gươm xanh mắt ngọc bởi vấn vương
Thiếu bước chân của một nàng tiên nữ.
Sánh vai cùng một chàng lãng tử
Lấy khuân hình rồi in trọn vào tim
Thu đã đến nhưng vẫn mải đi tìm
Hai trái tim sinh vào mùa thu ấy
Con đương xưa, quán café vẫn vậy
Lác đác buồn lác đác chút tương tư
Sài Gòn vui chợt nắng bỗng chợt mưa?
Hà Nội thu có người đang nhung nhớ
Suốt canh thâu vặn mình rồi trăn trở
Rồi vô tình khẽ gọi Hà Nội mùa thu
Tôi yêu em, yêu cả mùa thu
Yêu say đắm mùi hoa sữa tỏa
Yêu si mê sương Hồ Tây trắng xóa
Yêu những gì tất cả thuộc về em!
Sài Gòn ơi san sẻ chút bóng đêm
Chia một ít ngoài này chút nắng
Hà Nội chia chút mùa thu hoang vắng
Góp chút vui, Hà Nội gửi nhớ một người.
(Phan Thanh Bình)
Cá độ
Gã bèn tháo chiếc mắt giả ra và cho vào mồm, sau đó lấy 100 đôla. Uống xong vại nữa, gã lại nói là gã có thể cắn được mắt phải của mình.
Chắc mẩm mắt phải là mắt thật, chủ quán lại cá tiếp và lại mất 100 đôla vì gã tháo hàm răng giả ra và cắn vào mắt phải.
Gã đắc ý lắm, gọi thêm mấy vại bia nữa và xuống ngồi vào góc phòng tán gẫu với đám thanh niên ở đó. Uống bia say mềm gã quay lại nói chuyện với chủ quán, rằng gã đã kiếm tiền cá độ như thế là không tốt, rằng gã muốn tạo một cơ hội để tay chủ quán gỡ lại.
Chủ quán đồng ý nghe. Gã nói: "Tôi có thể đứng trên quầy bar, tè qua đầu ông trúng chiếc cốc để trên sàn nhà cách đây 10 mét".
Tin chắc gã không thể làm chuyện ấy với khoảng cách xa như vậy, chủ quán cá 500 đôla. Gã bèn đo đạc sau đó để một chiếc cốc cách quầy 10 mét rồi đứng lên quầy và tè... trúng đầu chủ quán.
Chủ quán cười phá lên, nói: "Thấy chưa, tao thắng mày 500 đô rồi".
Gã cũng cười phá lên, "Còn tôi vừa cá với bọn ở góc phòng kia 1.000 đô nếu tôi tè được lên đầu ông". ->Doc them
TÌNH TA (3) ...
Nguyễn Vạn Thắng
Sáng nay lạ, lòng anh buồn nặng trĩu
Nắng bên đường, cũng trống vắng đìu hiu
Chỉ tại em, lòng tôi nhớ thật nhiều
Hay tôi đã yêu em từ dạo ấy
Dẫu biết rằng tình ta giờ ngang trái
Để tỏ tình bằng tất cả con tim
Hay ta sẽ ... vùi chôn cả nỗi niềm
Đem tâm sự tỏ bày lên trang giấy
Người vô tình nên chẳng bao giờ thấy
Trái tim buồn đang giăng kín hồn anh
Chỉ mong sao dù một phút cũng đành
Cho tôi nói :"Yêu em và mãi mãi"
Nếu hỏi sao:" anh yêu nhiều thế đấy"
Anh mĩm cười đổ lỗi :"tại nơi em"
Có lẽ yêu, lòng hoài mãi chưa quên
Niềm vô vọng khi tình vui không trọn
Còn không em cơn mưa chiều gió lộng
Kỷ niệm nào chôn chặt cuộc tình ta
Dòng thời gian theo ngày tháng nhạt nhòa
Tình tan vỡ, tim lòng đau thắt đoạn ...
TÌNH TA ...
Anh nào biết tình ta hoài ngang trái
Để trả lời bằng tiếng có hay không ?
Tại yêu nhau anh chỉ biết một lòng
Trao em hết, lời tình trong thương nhớ
Dù có biết ...mai sau đời sẽ khổ
Vẫn xin là một kẻ đứng chờ trông
Nhìn em sang bến khác cũng mặc lòng
Yêu là thế! Xin em đừng hỏi nữa
Có những chiều, trông chờ em từng bữa
Chỉ đứng nhìn, chẳng dám tỏ lời yêu
Buồn chia tay, anh đau xót thật nhiều
Giờ mới hiểu, tại yêu em rồi đấy
Con sóng ngầm như vô tình khơi dậy
Ngọn lửa lòng như đốt cháy tim anh
Em biết không ?, từng giây phút sẵn dành
Cho em hết, tiếng yêu lời tha thiết
Anh yêu em ...Em nào đâu hay biết
Vẫn coi tình như một cuộc đùa vui
Để khi xa, bao tiếc nuối ngậm ngùi
Cho ngày tháng vùi chôn vào dĩ vãng
Trái tim anh ... giọt sầu mang trái đắng
Để chỉ giờ, buồn trống vắng cô liêu
Con phố xưa chừ hoang lạnh tiêu đìu
Mưa rớt lạnh trên vai gầy lẻ bóng ...
TÌNH TA (2) ...
Nguyễn Vạn Thắng
Nếu biết tình, vương mang nhiều trái đắng
Sao người còn vẫn muốn được tôi yêu
Hãy quên đi tình sẽ đẹp hơn nhiều
Lời gian dối trao nhau niềm thương nhớ
Đời sẽ khổ nên anh hoài luôn sợ
Lời tình buồn, vương vấn gợi niềm đau
Làm sao ngăn giòng lệ khóc cho nhau
Đừng hờn trách khi hay tình tan vỡ
Em đừng khóc ...cho cuộc tình dang dở
Đừng u hoài để chuốc lấy thương đau
Đừng hỏi sao thuở ấy mình quen nhau
Giờ đã hết ...hong chi dòng dư lệ
Anh không nói mai này chia tay nhé !
Gom lệ sầu anh sẽ kết vào thơ
Hãy tìm quên bằng mắt lệ hững hờ
Tình sẽ đẹp đưa ta vào kỷ niệm
Em đừng trách cho sầu lên tắt lịm
Để nắng buồn héo úa chiều mưa rơi
Tim lòng anh nghe đau xót rã rời
Bao giờ hết ...cho lòng thôi nhung nhớ
Sợi dây tình yêu
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn. Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"
Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"
Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."
Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng.
Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển. Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...
Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?
"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.
Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.
Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.
Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ. Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá. ->Doc them
Thư tình của lập trình viên
Anh nhận ra em khi đang lướt trên sân ga và thấy rằng em là site duy nhất để anh truy cập. Em biết không, từ lâu lắm rồi anh rất cô đơn và đang phân tích, test kỹ lại lỗi lầm của chính mình. Có thể em sẽ là người gỡ lỗi và kiểm thử thực sự cho anh.
Không có em, đời anh như một phần mềm dang dở, không tạo được mã thực thi, không có người sử dụng đích thực và trở nên vô dụng, chỉ tốn tài nguyên mà thôi.
Em không chỉ có giao diện đẹp, tiện dụng mà còn có cả tư thế phòng vệ ActiveX thật là dễ thương trước bọn người dùng con trai lố nhố. Nụ cười tươi sáng, tông màu giao diện áo quần em thật nhẹ nhàng càng làm anh thấy mình nên thay đổi có gam màu mạnh mẽ, một sức mạnh mới tương đương với hàng ngàn con vi xử lý Dual Core hiện nay gộp lại.
Anh viết thư này bằng mã Unicode tiếng Việt chỉ là thổ lộ một điều rằng chúng ta 2 chip Nam, chip Nữ hãy nên liên kết lại với nhau. Anh sẽ mang lại cho em trong thời đại truyền thông tích hợp này mọi thứ, mọi thông tin và năng lực xử lý cần thiết để hai ta cùng sống một cuộc đời không có lỗi hay trục trặc gì hết. Em cũng đừng quá lo về firewall mà bố mẹ em hay cộng đồng dựng lên vì anh crack và hack rất giỏi. Anh sẽ cày đêm và phá bằng được password hay những cản trở truy cập của họ để họ chấp nhận đám cưới của chúng ta như một entry miễn phí của cộng đồng. Và anh sẽ cùng em tự do như bao blog nóng hổi của bầu trời ảo lung linh mỗi ngày và rồi page views của mình sẽ cực cao.
Anh mong rằng chưa có ai lọt vào cơ sở dữ liệu của em để đoạn mã của anh có thể liên kết được duy nhất với chip của em. Nếu không, anh sẽ tự phá hủy hệ thống của chính mình đến mức không khôi phục được (dù đã có bản backup) thì thôi.
Xin em hãy hiểu cho lòng anh và cho email này một flag đỏ rực, dành cho lá thư này một vị trí ưu ái trong Inbox. Anh chờ chip em xử lý và repl. nhanh nhất có thể mail này, nhé em. ->Doc them
TAM SU
hôm nay tâm trạng em rất vui,nói chuyện với mình được nhiều điều,,bạn trai em đó,,rất galang giàu có,có anh ấy em sẽ có cuộc sống hạnh phúc,,muốn bảo em là hp thì dễ vỡ,muốn bảo em cố gắng gìn giữ,,lại muốn bảo em hay quay lại đừg bỏ mình vì mất em chắc mình không sống nỗi..nhưng cái gì đẹp thì ko bền vững em xa mình là tất yêu thôi,,
""em ơi lửa tắt bình khô rượu,,,,
''''đời vắng em rồi vui với ai,,,
đứa bạn vừa bảo mình 3 môn av cb ko thể thay thế bằng pv cb được phải học lại,,đồng nghĩa với việc ra trường trể nữa năm rùi,,tội nghiệp cha me quá,,phải chịu cực nữa năm,,cuộc đời thật buồn,,vẫn phải sống,
ngày11/5/10
ông nội mất,,buồn thật,,
nhớ lần trước về nhà chơi mà không có lên thăm ông....thế mà 3 hôm sao ông lại mất,,cảm thấy có lỗi với ông quá vì thỉnh thoảng ông lại hay nhắc tới mình lắm,,,vậy mà,,cuộc đời thật ngắn ngủi,,
tháng này mình đi 3 đám,..thôi nôi,đám cưới , đám ma,,,giống như hành trình của cả đời người,,
hôm qua về nhà không báo cáo được,,,lại rớt thêm một môn..có lẽ phải ở lại 1 học kì rùi,,,môn này phải học kì 2 mới mở,,,dù sao môn qui hoạch tuyến tính cũng học kì 2 mới mở nên cũng không thể nói vì môn này mà mình ở lại một học kì,,,hi vọng học kì tới mở 2 môn này cho mình nhờ ..chán.
hôm rùi em bảo mình xem em như em gái ...mình đang buồn nên có những lời lẽ trách móc em.giờ thấy có lỗi với em quá.dù sao tính em mình cũng hiểu nhưng khi biết không còn cơ hội được gần em nên buồn trách móc quá trùi.,.hổm rày có nhiều chuyện sảy ra nên mới vậy cũng chả muốn em buồn nhưng giữ trong lòng nhiều chuyện quá điên lên mất,,
thấy nội chết đột ngột quá không biết may hay rủi,,có lẽ ra đi như thế nhẹ nhàng hơn,ai mà không phải chết,,
lại nhớ lỡ hiện giờ chẳng mai mình với em âm dương cáh biệt đi mà lỡ những lời trách móc em hôm rùi là lời nói cuối cùng chắc thật là ân hận,,,
chả biết cuộc đời mình đi về đâu,,,
ngày 6/5/10
hôm kia đi đám cưới,,chưa bao giờ có những cảm súc trái ngược nhau đến như thế,vừa vui ,,vừa buồn ,vừa tuổi vừa nản vừa muốn khóc,,,ước gì sao này được một lần cưới vợ nhỉ,,người ta bảo là con trai có 3 diều hạnh phúc thì phải,,hình như là đêm đầu làm chồng ,,ngày đầu làm cha,.và cái gì thì chả nhớ nữa rùi,..thấy người ta đám cưới mà thèm lạ lùng,nhớ em quá,,thấy cô bác và anh chị bảo ra trường cưới đi ...để có thể an tâm làm ăn..bảo rằng không ai chiu cưới cho êm chuyện,, thì lại bị bảo mình nói chơi,,mấy bà cô bảo đẹp trai thế chắc nhiều cô để ý lắm..trùi,...lâu lắm mới có người khen đẹp trai mà đối tượng là mấy bà già ,,,chán thật được khen mà chả vui., không bít mắt mấy bả có vấn đề gì không,..còn bảo nếu không có thì các bà làm may cho,,,chỉ cần mang trầu cao qua là ok liên,..điên thật,,,không yêu cưới về làm quái gì,,,,có vợ ai không thích,,có diều cưới người mà không yêu thương về dù đẹp hay đảm đang cũng có gì vui,,,có khi ít cãi nhau hơn là khi quen cưới về nhưng chắc không có hạnh phúc mà dễ tan vỡ nữa,,ngày xưa thì khác,,không quen cưới được,,nhưng thời đại bây giờ,,có như ngày xưa đâu,,giao tiếp dễ dàng quá, ,khoảng cách nam nữ ngày càng gần,,ngoại tình là bình thường,,ngồi ở nhà mở internet cũng có thể ngoại tình rùi,,kiểu đó có trời mới giữu được,,,ôi ,,chỉ ước ao người mình yêu cũng nhau sống hạnh phúc nhưng có lẽ trong mơ mà thôi,,
em bảo là năm sao lấy chồng rùi,,,chán,,,mình 25 tuổi rồi còn gì ,thế mà vẫn long đong,.hoc hành chưa tới đâu,,chả lo em được gì nghĩ mà đau lòng,,em có người mới cũng không trách được,,chả bít trách ai,trách mình thì cũng trách rùi,,trách cuộc đời cũng trách rùi, ,trách em thì không nỡ..dù sao là con gái mà,,,
Nhưng cứ để theo tự nhiên thì suốt đời này mình sống ra sao,,,tội nghiệp mình quá,chí muốn được cưới em làm vợ,nhưng xa vời quá đi,làm sao đây ,,
"đang lúc nữa đêm tôi đánh mất người iêu ,.có ai tìm thấy nhớ xin mang trả dùm.."
30/8
nhớ ai không bít..có le~ em đang học ..hôm qua em bảo hết tiền rồi...mình cũng chả còn để mà giúp..mà giúp cũng có thể em không nhận đâu..dù có nhận cũng không có là bao..em làm không bao giờ đủ cả,,chả bít bạn trai lo cho em sao mà đẻ em đói luôn..nge em bảo thế thì nhà cũng khá giả mà..có cảm giác như tình cảm 2 người lại co vấn đề gì đó..bùn thật,,chán,,mấy tháng nay thất tìn buồn muốn chít học chả ra làm sao...ước gi` ,,,
20/9
giờ em đang làm gi` biết anh nhớ em nhiều lắm không...hôm rùi em bảo anh tải bài trả giá,,,làm anh có cảm giác em đang như cô gái ấy,,có thể chàng trai là anh..đôi lúc anh có cảm giác hình như mình chưa mất hết hi vọng,,dù anh vô dụng anh đã thật sự buông xuôi,,,nhưng anh vẫn iêu em nhiều lắm em biết không,
Thầy đồ làm biếng
- Tụi bây biết hôm nay học cái gì không ?
Cả lớp trả lời :
- Thưa thầy không !
Thầy đồ tỏ vẻ giận dữ :
- Không biết ? Vậy tụi mày tới trường để làm cái gì ? Cút về hết đi !
Đám học trò khúm núm kéo về hết và bàn với nhau là lần sau thầy có hỏi thì sẽ trả lời biết xem thầy tính sao.
Hôm sau, thầy giáo lại hỏi :
- Hôm nay tụi bây biết sẽ học cái gì không ?
Cả lớp đồng thanh trả lời :
- Dạ biết !
- Đã biết hết rồi thì tụi bây còn ở đây làm cái gì vậy? Về hết đi !
Tụi học trò tức lắm, cho nên bàn rằng kì sau thầy có hỏi thì nửa lớp sẽ trả lời “có” và nửa lớp sẽ trả lời “không” coi thầy tính sao.
Ngày kế tiếp thầy hỏi :
- Bây biết hôm nay học cái gì không ?
Nửa lớp trả lời :
- Thưa biết !
Nửa lớp trả lời :
- Thưa không !
- Vậy thì đứa nào biết ở lại dạy mấy đứa không biết, còn tao về ! ->Doc them
có những lúc thấy chết đi thật nhẹ nhàng!!
mấy hôm nay đọc báo tìm cách luyện giọng nói lại cho trầm ấm để không gây mất cảm tình người khác,,,cũng có nhiều cách chữa trị không phải là tuyệt vọng,mình tinh sẽ tập được vì cũng không quá khó,,,nếu có thời gian mình sẽ tập nhưng mình còn mổ 1 lần nữa có lẽ chờ mỗ xong rùi sẽ tập sao,,có điều lúc đó em lấy chồng rùi,,tập được có ích gì nhỉ,,không biết được kệ,,,iêu chi mà khổ thế không bít,,,kfljdkfjsdkfsdja kfldfjkjkf jkdfjkdfjkl làm sao bớt nhờ người dưng đây,,,thức trọn đêm nay nhớ 1 người,,mà người tôi nhớ không nhớ đến tôi ,,,
luyen giong noi 111
luyen giong noi 2
luyen giong noi 3 ->Doc them
Bài Thơ Dang Dở
Bụi phủ vàng trong góc tủ lặng yên
Tả tình yêu không dang dở ưu phiền
Nồng như mộng ấm như vòng tay khép
Tôi muốn viết một bài thơ thật đẹp
Cho cuộc tình duy nhất khó mà quên
Ðã bao lần tôi đặt bút viết tên
Thơ chưa vẹn tình tôi đà tan vở
Tôi đã viết bao bài thơ nức nở
Những cuộc tình đã lặng lẽ đi qua
Thơ của tôi cứ mãi ướt lệ nhòa
Còn tình đẹp thì hoài không thấy bóng
Tôi ngán lắm những vần thơ lạnh cóng
Những bài thơ không hơi nóng tình yêu
Những vần thơ diễn tả nổi cô liêu
Lệ đẫm ướt khóc những tình buồn bả
Ở ngoài kia người người đang hối hả
Ðiểm tô cho tình yêu thật trong đời
Nhìn lại lòng sao tôi vẫn chơi vơi
Bài thơ tình lại một lần xếp kỷ
La Lan ->Doc them
Nhớ đến nỗi núi không còn tím
biển không còn xanh
cát không còn trắng
Chỉ còn ánh mắt buồn thương
Như sương phủ bên đường
nhớ em lên mạng gặp em tí rùi out vì sợ phiền em thế mà em bảo mình chảnh,không hiểu được,lần trước em điện thì lại bảo giọng mình như trách cứ em đang làm phiền..botay.com..buồn thật.("..")
Chia ly
Mặc anh đợi - một ví sao, của riêng anh - bé nhỏ
Xòe tay hứng, có - không, rồi không - có
Chẳng còn gì... sót lại... cho nhau
Em cứ đi,.. đùng nhìn lại phía sau
Trăng sẽ khóc theo ngập ngừng nhịp bước
Đoạn đường phía trước...
Nước mắt- nụ cười...
Sẽ là của riêng anh...
mai ve nha rui,,,bao gio moi qua can tho,,ko biet,,co le ve nha em se rat mau on dinh,,nho cha me qua,,may hom nay an com vao cu oi ra,,kho chiu that...ko biet sao, ko goi em 9 ngay rui,gio giam tuoi tho 1 nam de duoc nghe em noi cung chiu,chan, ->Doc them
sáng gặp em thấy vui vui,,
Tình người muôn thuở vẫn còn vương
Chắt chiu một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương mọi nẻo đường
làm bạn có khác ,lên mạng gặp nhau chỉ chào 1 câu nhưng vẫn thấy ấm lòng,,"em được nghỉ,,bi bi anh",,mình chỉ cần thế thôi mà,
không hiểu mình khắc khe không ,,nhưng những lần trước em lên ,,nhưng lúc em out thì không nói 1 lời làm thấy hụt hẫng làm sao,,như mình không tồn tại,,có lẽ tại thương nhiều thành giận.lỗi tại mình làm em thấy bị gò bó.đành cố lên thôi cuộc sống còn ở phía trước, ->Doc them
Khi em giận
Khi em giận gió ngừng không thổi nữa
Hoa đang tươi bỗng rũ héo bên vườn
Đêm canh dài thao thức nhớ nhiều hơn
Lòng chợt thấy thèm ơi những vòng tay ấm
Khi em giận trời xanh mờ sắc nắng
Con đường về hụt hẫng bước chân đi
Giữa tấp nập dòng đời mà trống vắng
Đêm vỡ tan không nghe tiếng thầm thì
Khi em giận anh thấy mình bé bỏng
Mắt cay nồng hoài vọng chút khoan dung
Trong im lặng ấp ủ tình dậy sóng
Nỗi đam mê khát vọng đến vô cùng
Đời trầm bổng bao niềm thương nỗi nhớ
Chút tơ vương sương khói quyện trong hồn
Thời gian đi biết bao giờ trở lại
Anh dỗ dành em nũng nịu nhiều hơn…
..................Dương Xuân Linh
Người dưng
Ô hay! Đâu phải của mình. Lạ chưa
Vô duyên nhớ nắng, thương mưa
Tương tư cả cánh buồm trưa mua sầu
Tơ hồng cứ cuốn lấy nhau
Trời xanh sao chẳng phai màu vì ai
Tại đất rộng, bởi sông dài
Để người dưng cứ nhớ hoài người dưng
Nhủ lòng muối mặn chưa từng
Mà sao nhớ lạ nhớ lùng. Hỡi ai
Người đi phía ấy lệch ngày
Để tôi ở lại phía này lệch đêm.
(Phạm Thanh Khương) ->Doc them
Người dưng!
Người dưng gặp gỡ tình cờ
Để cho nỗi nhớ bây giờ về đâu?
Hỏi mây, mây chỉ lắc đầu
Hỏi cơn gió nhỏ âu sầu bảo không
Mình tôi thơ thẩn giữa đồng
Nhớ hình, nhớ bóng chiều đông âm thầm
Người dưng kia đã lỡ cầm
Con tim khờ dại đi lầm tim ai
Mây ơi có biết ngày mai
Người dưng nơi ấy ngày dài nhớ chi?
Vu vơ theo bóng người đi
Phố đông có một cây si thẫn thờ
Người Dưng ẩn hiện trong mơ
Gieo câu thương nhớ trong thơ mỗi chiều
Yêu thương gửi những cánh diều
Nhắn rằng ai nhớ thật nhiều ... người dưng!!
(Bài thơ của “Hoa nắng” đáp tặng Phạm Thanh Khương)
Mình buồn
Người dưng nước lã, có quyền gì đâu?
Người ta ngoái trước, tìm sau
Kẻ đưa, người níu, bận đâu đến mình!
Trái tim bướng bỉnh đa tình
Ai xui khiến cứ dõi nhìn người ta
Để mà nhung nhớ. Để mà…
Một mình hờn dỗi người ta. Một mình...
...................(Hạnh Ly) ->Doc them
bài thơ tình hay nhất
vì trong tận cùng ... anh viết nó chỉ- cho - em
Đêm rất xanh long lanh nghìn nỗi nhớ
Mong manh buồn nước mắt vỡ trên mi
Ngày em đi có mưa về ngang phố
Biết anh còn giữ hộ chút mây xưa(?)
Kim đồng hồ vẫn tích tắc nhặt-thưa
Đều đều như tiếng mưa rơi ngày cũ
Phút bên anh sao chẳng là vĩnh cữu
Vắng anh rồi... hiện hữu chẳng là em!
Ngồi thu mình trong góc vắng thân quen
Nghe lại bản "Đêm mùa đông Hà nội"
Và trong em cả một trời bão nổi
Chợt dội về ... sương khói loãng trên môi
Irvine - Detroit - Virginia