Hiển thị các bài đăng có nhãn tho tinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tho tinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Nhớ!


Ở nơi nào em có biết hay không?
Nơi xa lắm cứ nhớ hoài em đó.
Dòng nhắn tin không phản hồi bày tỏ
Lặng lẽ hoài anh thức suốt canh thâu?

Giờ phút này em đang ở nơi đâu?
Bóng đèn chát sao lạnh lùng thế nhỉ?
Vẩn vơ buồn lòng bâng khuâng suy nghĩ?
Lạnh căn phòng, lạnh tận ở trong tim.

Chắc giờ này Sài Gòn náo nhiệt phải không em?
Đường nhộn nhịp người xe như trẩy hội.
Phố lên đèn đủ mầu trong đêm tối
Nhộn nhịp bước chân rộn rã tiền vui cười.


Phồn hoa lắm những nét mặt xinh tươi
Tung tăng phố Sài Gòn vui náo nức
Bỗng cơn mưa buổi chiều thành oi bức
Có nhớ không Hà Nội chút thu về.

Nhớ tới em hoa sữa lại ngủ mê
Chẳng thơm nữa như lúc mình dạo phố
Hồ tây vắng hàng liễu buồn như muốn đổ
Xuống mặt hồ tan biến những giọt sương


Hồ Gươm xanh mắt ngọc bởi vấn vương
Thiếu bước chân của một nàng tiên nữ.
Sánh vai cùng một chàng lãng tử
Lấy khuân hình rồi in trọn vào tim

Thu đã đến nhưng vẫn mải đi tìm
Hai trái tim sinh vào mùa thu ấy
Con đương xưa, quán café vẫn vậy
Lác đác buồn lác đác chút tương tư

Sài Gòn vui chợt nắng bỗng chợt mưa?
Hà Nội thu có người đang nhung nhớ
Suốt canh thâu vặn mình rồi trăn trở
Rồi vô tình khẽ gọi Hà Nội mùa thu

Tôi yêu em, yêu cả mùa thu
Yêu say đắm mùi hoa sữa tỏa
Yêu si mê sương Hồ Tây trắng xóa
Yêu những gì tất cả thuộc về em!


Sài Gòn ơi san sẻ chút bóng đêm
Chia một ít ngoài này chút nắng
Hà Nội chia chút mùa thu hoang vắng
Góp chút vui, Hà Nội gửi nhớ một người.



(Phan Thanh Bình)
->Doc them

TÌNH TA (3) ...


Nguyễn Vạn Thắng



Sáng nay lạ, lòng anh buồn nặng trĩu
Nắng bên đường, cũng trống vắng đìu hiu
Chỉ tại em, lòng tôi nhớ thật nhiều
Hay tôi đã yêu em từ dạo ấy

Dẫu biết rằng tình ta giờ ngang trái
Để tỏ tình bằng tất cả con tim
Hay ta sẽ ... vùi chôn cả nỗi niềm
Đem tâm sự tỏ bày lên trang giấy

Người vô tình nên chẳng bao giờ thấy
Trái tim buồn đang giăng kín hồn anh
Chỉ mong sao dù một phút cũng đành
Cho tôi nói :"Yêu em và mãi mãi"

Nếu hỏi sao:" anh yêu nhiều thế đấy"
Anh mĩm cười đổ lỗi :"tại nơi em"
Có lẽ yêu, lòng hoài mãi chưa quên
Niềm vô vọng khi tình vui không trọn

Còn không em cơn mưa chiều gió lộng
Kỷ niệm nào chôn chặt cuộc tình ta
Dòng thời gian theo ngày tháng nhạt nhòa
Tình tan vỡ, tim lòng đau thắt đoạn ...
->Doc them

TÌNH TA ...

Nguyễn Vạn Thắng



Anh nào biết tình ta hoài ngang trái
Để trả lời bằng tiếng có hay không ?
Tại yêu nhau anh chỉ biết một lòng
Trao em hết, lời tình trong thương nhớ

Dù có biết ...mai sau đời sẽ khổ
Vẫn xin là một kẻ đứng chờ trông
Nhìn em sang bến khác cũng mặc lòng
Yêu là thế! Xin em đừng hỏi nữa

Có những chiều, trông chờ em từng bữa
Chỉ đứng nhìn, chẳng dám tỏ lời yêu
Buồn chia tay, anh đau xót thật nhiều
Giờ mới hiểu, tại yêu em rồi đấy

Con sóng ngầm như vô tình khơi dậy
Ngọn lửa lòng như đốt cháy tim anh
Em biết không ?, từng giây phút sẵn dành
Cho em hết, tiếng yêu lời tha thiết

Anh yêu em ...Em nào đâu hay biết
Vẫn coi tình như một cuộc đùa vui
Để khi xa, bao tiếc nuối ngậm ngùi
Cho ngày tháng vùi chôn vào dĩ vãng

Trái tim anh ... giọt sầu mang trái đắng
Để chỉ giờ, buồn trống vắng cô liêu
Con phố xưa chừ hoang lạnh tiêu đìu
Mưa rớt lạnh trên vai gầy lẻ bóng ...


TÌNH TA (2) ...
Nguyễn Vạn Thắng



Nếu biết tình, vương mang nhiều trái đắng
Sao người còn vẫn muốn được tôi yêu
Hãy quên đi tình sẽ đẹp hơn nhiều
Lời gian dối trao nhau niềm thương nhớ

Đời sẽ khổ nên anh hoài luôn sợ
Lời tình buồn, vương vấn gợi niềm đau
Làm sao ngăn giòng lệ khóc cho nhau
Đừng hờn trách khi hay tình tan vỡ

Em đừng khóc ...cho cuộc tình dang dở
Đừng u hoài để chuốc lấy thương đau
Đừng hỏi sao thuở ấy mình quen nhau
Giờ đã hết ...hong chi dòng dư lệ

Anh không nói mai này chia tay nhé !
Gom lệ sầu anh sẽ kết vào thơ
Hãy tìm quên bằng mắt lệ hững hờ
Tình sẽ đẹp đưa ta vào kỷ niệm

Em đừng trách cho sầu lên tắt lịm
Để nắng buồn héo úa chiều mưa rơi
Tim lòng anh nghe đau xót rã rời
Bao giờ hết ...cho lòng thôi nhung nhớ
->Doc them

Bài Thơ Dang Dở

Bài thơ tình tôi bao lần định viết
Bụi phủ vàng trong góc tủ lặng yên
Tả tình yêu không dang dở ưu phiền
Nồng như mộng ấm như vòng tay khép

Tôi muốn viết một bài thơ thật đẹp
Cho cuộc tình duy nhất khó mà quên
Ðã bao lần tôi đặt bút viết tên
Thơ chưa vẹn tình tôi đà tan vở

Tôi đã viết bao bài thơ nức nở
Những cuộc tình đã lặng lẽ đi qua
Thơ của tôi cứ mãi ướt lệ nhòa
Còn tình đẹp thì hoài không thấy bóng

Tôi ngán lắm những vần thơ lạnh cóng
Những bài thơ không hơi nóng tình yêu
Những vần thơ diễn tả nổi cô liêu
Lệ đẫm ướt khóc những tình buồn bả

Ở ngoài kia người người đang hối hả
Ðiểm tô cho tình yêu thật trong đời
Nhìn lại lòng sao tôi vẫn chơi vơi
Bài thơ tình lại một lần xếp kỷ

La Lan ->Doc them

Chia ly

Em cứ đi, về phía cuối chân trời
Mặc anh đợi - một ví sao, của riêng anh - bé nhỏ
Xòe tay hứng, có - không, rồi không - có
Chẳng còn gì... sót lại... cho nhau

Em cứ đi,.. đùng nhìn lại phía sau
Trăng sẽ khóc theo ngập ngừng nhịp bước
Đoạn đường phía trước...
Nước mắt- nụ cười...
Sẽ là của riêng anh...

mai ve nha rui,,,bao gio moi qua can tho,,ko biet,,co le ve nha em se rat mau on dinh,,nho cha me qua,,may hom nay an com vao cu oi ra,,kho chiu that...ko biet sao, ko goi em 9 ngay rui,gio giam tuoi tho 1 nam de duoc nghe em noi cung chiu,chan, ->Doc them

Khi em giận



Khi em giận gió ngừng không thổi nữa
Hoa đang tươi bỗng rũ héo bên vườn
Đêm canh dài thao thức nhớ nhiều hơn
Lòng chợt thấy thèm ơi những vòng tay ấm

Khi em giận trời xanh mờ sắc nắng
Con đường về hụt hẫng bước chân đi
Giữa tấp nập dòng đời mà trống vắng
Đêm vỡ tan không nghe tiếng thầm thì

Khi em giận anh thấy mình bé bỏng
Mắt cay nồng hoài vọng chút khoan dung
Trong im lặng ấp ủ tình dậy sóng
Nỗi đam mê khát vọng đến vô cùng

Đời trầm bổng bao niềm thương nỗi nhớ
Chút tơ vương sương khói quyện trong hồn
Thời gian đi biết bao giờ trở lại
Anh dỗ dành em nũng nịu nhiều hơn…
..................Dương Xuân Linh
->Doc them

Người dưng

Người dưng đi nhớ người dưng
Ô hay! Đâu phải của mình. Lạ chưa
Vô duyên nhớ nắng, thương mưa
Tương tư cả cánh buồm trưa mua sầu
Tơ hồng cứ cuốn lấy nhau
Trời xanh sao chẳng phai màu vì ai
Tại đất rộng, bởi sông dài
Để người dưng cứ nhớ hoài người dưng
Nhủ lòng muối mặn chưa từng
Mà sao nhớ lạ nhớ lùng. Hỡi ai

Người đi phía ấy lệch ngày
Để tôi ở lại phía này lệch đêm.

(Phạm Thanh Khương)
->Doc them

Người dưng!



Người dưng gặp gỡ tình cờ
Để cho nỗi nhớ bây giờ về đâu?
Hỏi mây, mây chỉ lắc đầu
Hỏi cơn gió nhỏ âu sầu bảo không

Mình tôi thơ thẩn giữa đồng
Nhớ hình, nhớ bóng chiều đông âm thầm
Người dưng kia đã lỡ cầm
Con tim khờ dại đi lầm tim ai

Mây ơi có biết ngày mai
Người dưng nơi ấy ngày dài nhớ chi?
Vu vơ theo bóng người đi
Phố đông có một cây si thẫn thờ

Người Dưng ẩn hiện trong mơ
Gieo câu thương nhớ trong thơ mỗi chiều
Yêu thương gửi những cánh diều
Nhắn rằng ai nhớ thật nhiều ... người dưng!!

(Bài thơ của “Hoa nắng” đáp tặng Phạm Thanh Khương)
->Doc them

Mình buồn

Mình buồn? Ừ nhỉ, vô duyên!
Người dưng nước lã, có quyền gì đâu?
Người ta ngoái trước, tìm sau
Kẻ đưa, người níu, bận đâu đến mình!
Trái tim bướng bỉnh đa tình
Ai xui khiến cứ dõi nhìn người ta
Để mà nhung nhớ. Để mà…
Một mình hờn dỗi người ta. Một mình...


...................(Hạnh Ly) ->Doc them

bài thơ tình hay nhất

Anh gọi đó là bài thơ tình hay nhất
vì trong tận cùng ... anh viết nó chỉ- cho - em
Đêm rất xanh long lanh nghìn nỗi nhớ
Mong manh buồn nước mắt vỡ trên mi


Ngày em đi có mưa về ngang phố
Biết anh còn giữ hộ chút mây xưa(?)
Kim đồng hồ vẫn tích tắc nhặt-thưa
Đều đều như tiếng mưa rơi ngày cũ
Phút bên anh sao chẳng là vĩnh cữu
Vắng anh rồi... hiện hữu chẳng là em!

Ngồi thu mình trong góc vắng thân quen
Nghe lại bản "Đêm mùa đông Hà nội"
Và trong em cả một trời bão nổi
Chợt dội về ... sương khói loãng trên môi

Irvine - Detroit - Virginia
->Doc them

Cant' let go - Tokyo Square






Only you know how I feel
Only you know what I miss
Can you see you're just what I need?
After all that we've been through
After all I've done for you
You should know my love is for real

Am I asking for too much?
Am I lwaiting for too long?
All I need is your tender touch
Don't you know I'm on my knees
Don't you know I'm begging please
Won't you take a look at me now?
* No matter how hard I try
I can't get you off my mind
I just don't know what to do to have you back here again
I can't let go, can't let you go
I'm hurting don't you know
All my love goes to show
I can't go on without you

<>Chỉ mình em biết anh cảm nhận ra sao
Chỉ mình em biết anh đang nhớ ai (?)
Em có biết em là người anh cần ..
Sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua
Sau tất cả những gì anh đã làm cho em
Em yêu, tất cả tình cảm của anh đều là chân thật.

Phải chăng anh đòi hỏi quá nhiều
Phải chăng anh đang chờ đợi quá lâu
Tất cả anh cần là sự dịu dàng của em
Em có biết anh đang quỳ xuống
Anh đang van nài em đây, em yêu
Em sẽ đoái hoài tới anh chứ ?

Dù anh đã cố gắng rất nhiều
Ahh chẳng thể gạt em ra khỏi tâm trí
Thật sự phải làm gì để em có thể quay lại ?
Không thể để em đi, không thể được!
Anh đang rất khổ tâm, em biết không
Tất cả tình cảm của anh đều bày tỏ cùng em.
Em yêu, anh chẳng thể sống được nếu thiếu em.
->Doc them

take me to you heart

Tôi trốn chạy khỏi mưa tuôn và tuyết lạnh
Cố gắng để quên nhưng nỗ lực tan tành
Ngắm nhìn con phố tấp nập
Và lắng nghe nhịp đập trái tim mình

Có biết bao nhiêu người trên khắp hành tinh
Biết tìm đâu một người như em được?

Hãy đưa tôi đến với trái tim em
Hãy đưa tôi hòa nhập cùng linh hồn em
Hãy cho tôi được nắm bàn tay em
Trước khi con người trong tôi quá già cỗi
Hãy cho tôi hiểu tình yêu tôi chưa hề hay biết
Hãy cho tôi thấy điều kì diệu cũng có thể là xảy ra
Chẳng có gì vĩnh hằng đâu em ạ,
Chúng ta cũng chỉ hiện hữu nhất thời
Và tình yêu - bây giờ hoặc chẳng bao giờ
Mang tôi đi thật xa, thật xa

Hãy để trái tim tôi hòa nhịp cùng trái tim em
Hãy để linh hồn tôi hòa nhập cùng linh hồn em
Hãy trao cho tôi đôi bàn tay em, vòng tay em
Hãy cho tôi tình yêu làm ngôi sao dẫn lối
Và dễ dàng biết bao để đưa tôi đến với trái tim em

Tôi đững trên đỉnh núi thật cao
Và ngắm nhìn vầng trăng giữa bầu trời đêm trong sáng
Bạn tôi, những người tôi đã tìm đến
Chẳng thể hiều nổi nỗi lòng trong tôi.

Chẳng cần phải nói quá nhiều mới cất lên được lời ý nghĩa
Mong muốn trong tôi chỉ là một người làm tôi muốn hát ca
->Doc them

NẾU MỘT NGHÌN ĐÀN ÔNG

Nếu trong đời có một nghìn đàn ông
Nhờ mối mai trước nhà em tập hợp
Hãy nhớ rằng trong một nghìn đàn ông
Có tên anh – Rasul Gamzatov.

Nếu từ lâu đã yêu em say đắm
Đứng trước nhà một trăm kẻ đàn ông
Trong số họ có một người trông ngóng
Người miền rừng có tên gọi: Rasul.

Nếu yêu em chỉ còn lại mười người
Đứng trong hàng nóng lòng như lửa đốt
Có một kẻ vừa buồn khổ, vừa vui
Đó là anh – Rasul Gamzatov.

Nếu yêu em tất cả còn chỉ một
Kẻ điên cuồng thề thốt mãi tình chung
Thì kẻ đó từ đỉnh cao chót vót
Người miền rừng có tên gọi: Rasul.

Còn nếu như em cô đơn buồn khổ
Không còn ai yêu nữa buổi hoàng hôn
Thì nghĩa là chốn cao nguyên đất đỏ
Trên núi cao Gamzatov không còn.
->Doc them

Biển

(Puskin)

Em thân yêu đã bao giờ thấy biển
Khi nắng chiều tắt dần trên bãi bến
Sóng rì rầm ngoài bãi cát xa xôi
Một cánh buồm rẽ sóng ra khơi
Một khúc hát buồn
Cùng những cánh hải âu trở về trên bến
Mới hiểu lòng anh tháng ngày xa cách
Nhớ thương em dào dạt trong lòng
Em thân yêu đã bao giờ thấy biển
Khi trăng lên rắc vàng sóng biếc
Như ngủ trong mơ nghe biển tâm linh
Một tiếng còi tàu chìm giữa đêm thanh
Một tiếng hát buồn mênh mang trên bến cảng
Mới hiểu lòng anh run lên sung sướng
Những phút êm đềm gần gũi bên em
Em thân yêu đã bao giờ thấy biển
Khi bão táp từ nơi nào ập đến
Gió điên cuồng tàn phá những hàng cây
Gió thét gào vách đá lung lay
Mưa xối xả phũ phàng trên hải cảng
Mới hiểu được lòng anh bàng hoàng đau đớn
Khi nỗi nghi ngờ lung lạc niềm tin ->Doc them
.....




Tình ấy đâu rồi nay cách xa ?

Saigon kỷ niệm tháng ngày qua

Nhớ em thao thức từng đêm gọi

Áo trắng năm xưa, bóng nhạt nhòa



Nhớ quá Saigon... quán phố xưa

Nhớ từng con phố, nhớ đêm mưa

Nhớ trưa hè nắng chung nhau bước

Giây phút bên nhau giỡn với đùa

... ->Doc them

Tho tang me



Tôi viết vào đây những nỗi lòng
Của đời con trẻ nhớ mẹ thương
Năm nay mẹ ngoài năm mươi đó
Tóc đã phai màu bởi gió sương
Thương chúng con thơ mẹ lặn lội
Đêm ngày vất vả có xá chi
Chỉ mong con được như bè bạn
Dẫu có mệt lòng nhưng mẹ vẫn vui



Quanh năm đó tối tăm mặt mũi
Vì con thơ mẹ khổ gấp nhiều lần
Bàn tay mẹ xưa kia mềm mại lắm
Ru con bằng cái nhè nhẹ xoa lưng
Giờ đây cũng là bàn tay mẹ
Nó đen xạm và thô giáp trai sần
Con yêu lắm yêu đôi bàn tay ấy
Bởi đó là đôi cánh giúp con bay



Mẹ ạ...
Nửa cuộc đời nhuốm màu gian khổ
Vai mẹ gầy gánh nặng đời con
Con khôn lớn mong mẹ nhiều vui vẻ
Còn nửa đời mẹ sẽ sướng vui hơn
Con thương mẹ thương nhiều hơn tất thảy
Nhưng chắc không bằng tình mẹ thương con…
->Doc them

10/5 day of mother



Mẹ .....
Có bước chân đi con mới hiểu hết
Những nhọc nhằn vất vả mà Mẹ mang
Để con thơ vui trọn giấc mơ vàng
Thân xác Mẹ phải hao mòn cạn kiệt

Có đi xa mới thấu tình tha thiết
Mênh mông sâu thẳm như Thái Bình Dương
Bắc đẩu trong đêm ánh sáng soi đường
Cho con niềm tin vững chân tiến bước

Có va chạm đời con mới thấy được
Chẳng tình yêu nào sánh tình Mẹ trao
Cả đời vì con mắt lệ tuôn trào
Mẹ vẫn mỉm cười thấy con khôn lớn

Khi xa Mẹ rồi nhớ khi đùa giỡn
Níu vạt áo nâu nũng nịu mè nhoe
Mẹ khẽ mắng yêu ..."con gái nhà nghèo ....
Mà cứ ra vẻ tiểu thư quyền quí ...."

Khi ở gần Mẹ con không biết nghĩ
Đã bao nhiều lần khiến mẹ lo âu
Sợ Cha đánh con Mẹ đã van cầu
"Xin Ông thương xót ...từ từ mà dạy ...."

Vì thiếu xét suy con đi từ đấy
Để Mẹ cô đơn mỗi lúc về chiều
Cha sớm ra đi bỏ Mẹ đìu hiu
Thân già quạnh quẽ trông mong con trẻ

Vì nhớ thương con tuổi già bóng xế
Cộng với nhọc nhằn xưa Mẹ phải nương
Sức yếu tàn hơi trăm bệnh tai ương
Cùng nhau kéo đến một mình gánh chịu

Con ở phương xa thật là bất hiếu
Biết Mẹ đớn đau ...kéo đời lê thê
Chì vì muốn được trông thấy con về
Nên phải gánh chịu từng giờ từng phút....

Mẹ ơi rối bời ruột gan từng khúc
Muốn về thật nhanh ôm chặt Mẹ yêu
San sẻ cơn đau khiến xác tiêu điều
Và con hy vọng ...Mẹ vui sống khoẻ ....

Mẹ ơi hãy đợi ngày con về nhé
Quì bên gối Mẹ con trẻ chỉ mơ
Lời ru thật êm ,câu hát ầu ơ
Ru con ..... tròn giấc ...như ngày thơ ấu .....

Mẹ ơi hãy cho con thời yêu dấu
Tuổi dại ngu khờ với lời Mẹ răn
Có lớn đi xa con hãy nhớ rằng
Quê hương ...Nước Việt ...Mẹ Cha là Một ...!!!! ->Doc them

Ngủ Đi Em !



Ngủ đi em cho tình không chết đuối
Cho nụ cười vẫn gợi nét hồn nhiên
Cho con tim còn giây phút lặng yên
Không run rãy như rừng cây đón gió.

Ngủ em nhé, khi vườn mơ khép ngõ
Cho lữ hành tưởng nhớ một đêm đông
Quán thân quen, sưởi ấm mộng lửa hồng
Thầm mong ước cơn giông dài, dài mãi.


Em hãy ngủ cho thời gian đứng lại
Đóa hoa xuân thôi phai sắc hương tình
Cho mặt trời hớn hở gọi bình minh
Gieo giọt nắng khơi tình mê muội cũ.

Hãy khép má9t và tìm trong giấc ngủ
Nụ hôn đầu ấp ủ giữa đôi môi
Trong âm vang đầy hạnh phúc một thời
Em có thấy quảng đời, không nước mắt?

Ngủ yên nhé cho tôi đi lượm lặt
Mảnh yêu đương vỡ vụng vất bên đời
Những ước mơ lạc lõng bị bỏ rơi
ĐỂ ngày tháng vơi nỗi sầu, em ạ !...
->Doc them

Nhớ Sài Sòn...

sáng em gọi mà máy anh bị gì nó kô báo chuông ,...có lẽ em cũng buồn vì khi cần thì gọi anh kô được...nhớ em lắm em biết kô..em lại bệnh nữa rùi,,,chúc tiểu thư nhỏ mau hết bệnh nha,,<
---------------------------------------------------------------



Đọc thơ anh..xin đừng cười em nhé
Bởi vì thơ...vẩn chỉ là thơ
Vẩn chỉ là mộng...chỉ là mơ
Chỉ là ngu ngơ...muôn đời muôn thuở

Sài Gòn ơi..em sẻ là nổi nhớ
Nổi nhớ trong anh như có tự bao giờ
Nổi nhớ dâng trào..nên viết vội bài thơ
Bài thơ cho em...cho cả trời thương nhớ
(st)
Nguồn : KetNoiBanBe.Org
->Doc them