- - - - - - - - - - -
suốt mấy tuần qua hình như mình toàn ăn ngủ với nằm 1 chỗ,,,kể cũng chán nhưng suy nghĩ được nhiều điều,,không biết buồn hay vui...
hình như một người nào đó trở nên thông minh,tài giỏi hay đáng yêu hơn thì luôn có một mục đích lý tưởng nào đó thì phải ..người có tham vọng làm giào,,,thích thể hiện bản thân để chứng tỏ mình tài giỏi...hay vì một lý do nào đó thì khi đó mới thể hiện hết khả năng tiềm ẩn trong mỗi con người,,,
vậy mình có hoài bảo ước mơ mục đích nào không..không có...suốt mấy tháng qua mình làm được gì ,,,cũng không có.,.học hành lơ tơ mơ,,,lo nghĩ chuyện vu vơ,,,chỉ mãi bận tâm lo nghĩ em đang làm gì trên đó vui ha buồn,,,cuộc sống thế nào...dù em có đang lo lắng hay buồn phiền chuyện gì mình có giúp đựơc không.?không là điều tất nhiên...nản nhỉ,,,
trước đây dù mình không được thông minh hay tài giỏi hơn các bạn trong lớp nhưng mình không buồn vì mình nhận thấy mình có khả năng nắm bắt mấu chốt của vấn đề một cách nhanh chóng và chính xác hơn các bạn...cũng là một ưu điểm mà người giỏi đến đâu cũng ko chắc có được,,nhưng mình đã lầm ..khi con ngừơi không sử dụng đầu óc một thơi gian dài thì thiên tài cũng không là gì,,nói chi mình...hôm rùi thi ktdh...cô cho đề mới đầu mình thấy đề khó quá,,,làm kô kịp vì thời gian co 60p...lúc thi xong ngĩ cô chơi ác quá đề dài muốn chết lại không ngay sở trường của mình,,,,híc đoán đề trật lất huhu,,học kì này xui ghê đoán đề lần nào cũng trật,,,lúc chiều suy ngĩ lại mới thấy mình dỡ,,,cô cho đề chỉ cần làm trong phạm vi của cô thui,,,ngay đoạn vẽ hình chỉ cần dùng 4 dòng để nhập 4 dỉnh là ok ..híc vậy mà mình dùng trường hợp tổng quát để sử đụng cho từ 1 đến 15 đỉnh,,,trời ơi ,,,tốn hơn 25 dòng ,,,không kịp là phải tức ghê,,,,,,,đầu óc lú lẫn thiệt mà,,,,
chủ nhật rùi điện em mấy lần mà không bắt máy ,,,tức điên thiệt,,,nhưng bữa sao về nhà tự nhiên quên liền không còn buồn nữa,.ở nhà thiệt là vui,,,luôn có cảm giác ấm cúng,,,được mẹ làm gà nấu hủ tiếu cho ăn cũng vui,,dù mình kô thích ăn tí nào...
nhưng kể cũng kì ,,về nhà 1 bữa lại muốn qua cần thơ thôi,,,kô ở lâu được,..lúc ray toan nghỉ học ,,,chờ thi thui,,,một tháng nay đi học có 5 buổi.do bị bênh j1 phần một phần thầy cho ngỉ,,sắp tới học kì 2 nữa rùi mau quá,,,,
không có em..vậy lý tưởng mục đích của mình trong tương lai là gỉ nhỉ...mờ mịt ghê.,.kô muốn làm gì hết...mà nếu mình kô có lý tưởng mục tiêu sống thì chỉ mlà bóng ma bên đường thui...lý tưởng của ta đâu rùi lý tưởng ơi....
->Doc them
Mẹ: "Trân ơi, coi chừng mèo ăn mất cá đấy! Con chú ý giùm mẹ nhé!"
Trân: "Con đã chú ý lâu lắm rồi. Bây giờ nó sắp nuốt tới cái đuôi đó mẹ."
->Doc them
Trân: "Con đã chú ý lâu lắm rồi. Bây giờ nó sắp nuốt tới cái đuôi đó mẹ."
ngày tồi tệ...
mấy hôm nay hết sổ mủi nhưng vẫn còn ho suốt ..laanf nào bị ho là hình như nửa tháng mới hết híc,,,
hôm qua nộp bài báo cáo cho thầy ,,híc ,,ko hiểu sao làm bài phần giao diện đồ hòa không chạy nên không check được nản ghê,,,thật ra lúc rày mình bệnh toàn ăn với ngủ không ...bài báo cáo với chương trình do phần lớn 2 đứa bạn làm,,,không có điểm cũng kô sau,,,tức cái là đứa bạn trông nhóm học hơi bị giỏi nên thích có điểm thưởng .phần giao diện quá đẹp nhưng kết nối ct kio được,,,mà mình nói với nó từ đầu rùi,,làm đã khó ,,kết hợp lại càng khó..nhưng nó ko chịu nghe ,,cuối cùng ct ko chạy .thậy cũng kô biết chấm sao,,,cũng may thầy cho làm lại chịu mất 25% số điểm,,,
hi vọng đậu môn này quá,..vài bữa nữa báo cáo rùi,,,không biết có sửa lại kịp kô híc..
học kì này xui quá....những môn học bài chắc điểm cao toàn cho đề lạc đề hết,,,sao mấy môn này đoán đề sai ráo hết,,,nản,,,,
mấy bữa nay lòng sao kì kì kô vui...chẳng buồn,,,tràm tư thấy ghê,,vậy mà mấy đứa bạn trong nhà trọ nói mình tối ngày vui cười,,,hoạt bát chắc tới trăm tuổi chưa già ,,,híc,,kô biết sống được tới 50 không đây,,,,,
nhớ em quá...kobiết em đang làm gì nhỉ,,,mai chủ nhật chắc em được nghỉ,muốn gọi cho em nhưng cứ có cảm giác là em kô vui khi mình điện ,,,ko biết phiền em kô nhỉ,,,khó nghĩ thiệt,,,,lúc rày em có việc làm ổn định rùi phải lo nhiều chuyện..kô biết có thời gian cho mình kô nhỉ,,,,botay!cái này em mới biết ...suy nghĩ qú nhức đầu quá,,,,,,,,,, ->Doc them
mấy hôm nay hết sổ mủi nhưng vẫn còn ho suốt ..laanf nào bị ho là hình như nửa tháng mới hết híc,,,
hôm qua nộp bài báo cáo cho thầy ,,híc ,,ko hiểu sao làm bài phần giao diện đồ hòa không chạy nên không check được nản ghê,,,thật ra lúc rày mình bệnh toàn ăn với ngủ không ...bài báo cáo với chương trình do phần lớn 2 đứa bạn làm,,,không có điểm cũng kô sau,,,tức cái là đứa bạn trông nhóm học hơi bị giỏi nên thích có điểm thưởng .phần giao diện quá đẹp nhưng kết nối ct kio được,,,mà mình nói với nó từ đầu rùi,,làm đã khó ,,kết hợp lại càng khó..nhưng nó ko chịu nghe ,,cuối cùng ct ko chạy .thậy cũng kô biết chấm sao,,,cũng may thầy cho làm lại chịu mất 25% số điểm,,,
hi vọng đậu môn này quá,..vài bữa nữa báo cáo rùi,,,không biết có sửa lại kịp kô híc..
học kì này xui quá....những môn học bài chắc điểm cao toàn cho đề lạc đề hết,,,sao mấy môn này đoán đề sai ráo hết,,,nản,,,,
mấy bữa nay lòng sao kì kì kô vui...chẳng buồn,,,tràm tư thấy ghê,,vậy mà mấy đứa bạn trong nhà trọ nói mình tối ngày vui cười,,,hoạt bát chắc tới trăm tuổi chưa già ,,,híc,,kô biết sống được tới 50 không đây,,,,,
nhớ em quá...kobiết em đang làm gì nhỉ,,,mai chủ nhật chắc em được nghỉ,muốn gọi cho em nhưng cứ có cảm giác là em kô vui khi mình điện ,,,ko biết phiền em kô nhỉ,,,khó nghĩ thiệt,,,,lúc rày em có việc làm ổn định rùi phải lo nhiều chuyện..kô biết có thời gian cho mình kô nhỉ,,,,botay!cái này em mới biết ...suy nghĩ qú nhức đầu quá,,,,,,,,,, ->Doc them
Chẳng còn nhớ lần cuối cùng nói câu: Con thương Mẹ!
Tự trách mình hời hợt đến thế sao
Tự trách mình hời hợt đến thế sao
-----O-----
->Doc them
Chẳng Mãi Là Niềm Đau
-----------------
Hãy để tôi hoài lừa dối tôi
Rằng em trong tôi không còn quan trọng nữa
Dù lối hồn xưa chưa một lần khép cửa
Nhưng quá quạnh hiu, nỗi nhớ cũng qua đời
Vẫn cứ đi tìm vùng ký ức đánh rơi
Trên những con kênh chảy về miền quá khứ
Có khoảng đời vui tôi chắt chiu gìn giữ
Cũng đã cạn dần theo con nước mùa khô
Em mãi là chiếc bóng mờ từ cõi hư vô
Đôi khi thật gần, đủ vừa tầm tay với
Có lúc thật xa, chạy đuổi hoài chẳng tới
Nên cả đời, tôi khát vọng có em
Có lẽ tôi cần một chút nhớ để quên
Một thoáng xa xôi để nghe đời gần gũi
Ngày nối ngày không chỉ bằng tiếc nuối
Đau thương này chẳng mãi là niềm đau
Lã Thế Phong
->Doc them
Hãy để tôi hoài lừa dối tôi
Rằng em trong tôi không còn quan trọng nữa
Dù lối hồn xưa chưa một lần khép cửa
Nhưng quá quạnh hiu, nỗi nhớ cũng qua đời
Vẫn cứ đi tìm vùng ký ức đánh rơi
Trên những con kênh chảy về miền quá khứ
Có khoảng đời vui tôi chắt chiu gìn giữ
Cũng đã cạn dần theo con nước mùa khô
Em mãi là chiếc bóng mờ từ cõi hư vô
Đôi khi thật gần, đủ vừa tầm tay với
Có lúc thật xa, chạy đuổi hoài chẳng tới
Nên cả đời, tôi khát vọng có em
Có lẽ tôi cần một chút nhớ để quên
Một thoáng xa xôi để nghe đời gần gũi
Ngày nối ngày không chỉ bằng tiếc nuối
Đau thương này chẳng mãi là niềm đau
Lã Thế Phong
Nhãn:
tho tinh
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)